Kết luận từ hơn 30 bác sĩ chuyên khoa thảo luận không sót sáng nào

| Đăng ngày:

Top bệnh viện hàng đầu Hàn Quốc – Lĩnh vực điều trị bàn tay & khớp – Bệnh viện Yeson, Bucheon

“Sau phẫu thuật cắt cụt ngón cái bàn tay phải, tôi sẽ điều trị theo phương pháp này.” -Bác sĩ A
“Liệu điều trị đó có thực sự cần thiết không? Theo kinh nghiệm của tôi thì không hiệu quả.” -Bác sĩ B
“Bệnh nhân của tôi thậm chí hồi phục nhanh hơn khi không làm điều trị đó.” -Bác sĩ C
“Dù có nói là có hiệu quả đi nữa thì gánh nặng tài chính của bệnh nhân cũng rất lớn.” -Bác sĩ D
“Vậy thì, đừng làm điều trị đó, hãy theo dõi diễn tiến đã.” -Bác sĩ E
“À, đúng vậy. Chỉ tin vào bài báo khoa học suýt nữa thì….” -Bác sĩ A

Hội trường “Yeson Hall” ở tầng 9 của Bệnh viện Yeson, thành phố Bucheon, tỉnh Gyeonggi. Mỗi sáng lúc 7 giờ 50 phút, khoảng 30 bác sĩ của bệnh viện tập trung tại đây để tranh luận như vậy và tìm ra phương án điều trị tối ưu nhất cho bệnh nhân. Tất cả bác sĩ lần lượt trình bày và thảo luận về diễn tiến, tiên lượng… của khoảng 20 bệnh nhân đã phẫu thuật ngày hôm trước. Có lúc tranh luận gay gắt đến mức nảy ra cả ý tưởng cho bài báo khoa học. Ai cũng có thể tự do nêu quan điểm và có thể phản biện ý kiến của bất kỳ ai. Ngoài cuối tuần và ngày lễ, không nghỉ một ngày nào.

Tại “Hội thảo 750” diễn ra mỗi sáng lúc 7 giờ 50 phút ở Bệnh viện Yeson, các bác sĩ trong bệnh viện tập trung để thảo luận về tiên lượng và diễn tiến của bệnh nhân. Viện trưởng Kim Jin-ho cho biết: “Văn hóa của Yeson là tranh luận không phân trên dưới để tìm ra phương án điều trị tốt nhất cho bệnh nhân.” Ảnh: Bệnh viện Yeson
Tại “Hội thảo 750” diễn ra mỗi sáng lúc 7 giờ 50 phút ở Bệnh viện Yeson, các bác sĩ trong bệnh viện tập trung để thảo luận về tiên lượng và diễn tiến của bệnh nhân. Viện trưởng Kim Jin-ho cho biết: “Văn hóa của Yeson là tranh luận không phân trên dưới để tìm ra phương án điều trị tốt nhất cho bệnh nhân.” Ảnh: Bệnh viện Yeson

Bệnh viện Yeson (có nghĩa là "Bàn tay đẹp") là nơi không có "vùng cấm". Cả Viện trưởng danh dự Kim Hee-joong, “bậc thầy điều trị khớp háng” từng giữ các chức vụ như Chủ tịch Hội Chỉnh hình, Chủ tịch Hội đồng quản trị, Phó giám đốc Bệnh viện Đại học Quốc gia Seoul, lẫn Viện trưởng danh dự Baek Gu-hyeon, “bậc thầy tầm cỡ thế giới về điều trị dị tật bẩm sinh ngón cái” từng là Chủ tịch Hội Phẫu thuật Bàn tay Hàn Quốc, Chủ tịch Hội Vi phẫu Hàn Quốc, Tổng thư ký Liên đoàn Hội Phẫu thuật Bàn tay Thế giới… đều sẵn lòng tuân theo “quy tắc mở”. Ngay cả Giám đốc đại diện kiêm Viện trưởng Kim Jin-ho, người sáng lập bệnh viện, cũng làm theo kết quả thảo luận thay vì bám vào phương pháp điều trị quen thuộc của bản thân. 

Bệnh viện Yeson không chỉ không có “vùng cấm”, mà cũng không có phòng nghiên cứu riêng cho các bác sĩ chuyên khoa cấp giáo sư. Họ làm việc trong không gian mở như văn phòng thông thường; có điều gì thắc mắc thì hỏi ngay bác sĩ chuyên khoa ngồi phía trước hoặc bên cạnh. Đây cũng là một bệnh viện hiếm hoi không có kiểu “chuyên khoa kép (double major)” của bác sĩ vốn khá phổ biến ở các phòng khám tư.

-Có vẻ “Bệnh viện bàn tay đẹp” là “bệnh viện 3 không”: không vùng cấm, không phòng nghiên cứu riêng, không double major. Nhìn việc Viện trưởng Kim từ chối phỏng vấn rồi cuối cùng mới miễn cưỡng nhận lời, thì còn là “bệnh viện 4 không” nữa, bao gồm cả việc không làm marketing tích cực….

“Ở bệnh viện chúng tôi có rất nhiều bác sĩ giỏi đến mức tôi chỉ xếp hạng 5 về thứ tự phẫu thuật. Nhưng khi một bác sĩ được “đóng gói” thành danh y của một phương pháp điều trị cụ thể, ảnh hưởng đó dễ khiến họ làm những điều trị không cần thiết hoặc không nhìn ra con đường điều trị bằng cách khác. Cơ thể và hoàn cảnh của mỗi người đều khác nhau nên phương pháp điều trị cũng thường khác. Vì vậy, việc chia sẻ kinh nghiệm thực tế, sống động của các bác sĩ là rất quan trọng. Ở bệnh viện đại học thì khó trái ý thầy, nhưng chúng tôi không coi ý kiến của thầy cũng là đáp án đúng. Văn hóa của chúng tôi là cùng nhau bàn bạc xem đâu là phương án điều trị tốt nhất. Nhiều khi bác sĩ điều trị chính nghe ý kiến bác sĩ khác rồi thay đổi phương án phẫu thuật ban đầu, và tôi cũng vậy.”

Bệnh viện Yeson, theo nghĩa đó, cũng có thể gọi là “bệnh viện 5 không” vì không có công thức tuyệt đối cho điều trị và không có sự ép buộc kiểu “chỉ được làm cái này”. Điều trị phù hợp hơn cho bệnh nhân dẫn đến hiệu quả vượt trội, khiến bệnh viện nổi tiếng là “nơi có mức độ hài lòng của bệnh nhân cao”. Bệnh viện trở thành cơ sở duy nhất được Bộ Y tế và Phúc lợi chứng nhận là bệnh viện chuyên khoa ở cả hai lĩnh vực: phẫu thuật nối bàn tay/ngón tay và điều trị khớp. Đây cũng là bệnh viện mà 365 ngày trong năm, đến 10 giờ đêm vẫn có bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình trực, điều trị cả bệnh nhân tai nạn cấp cứu giữa đêm.

Viện trưởng Kim Jin-ho đang giải thích cho bệnh nhân về tình trạng bàn tay và phương pháp điều trị. Ảnh= Bệnh viện Yeson
Viện trưởng Kim Jin-ho đang giải thích cho bệnh nhân về tình trạng bàn tay và phương pháp điều trị. Ảnh= Bệnh viện Yeson

-Bắt đầu hội thảo lúc 7:50 nghĩa là bác sĩ phải đến sớm hơn thế rất nhiều. Trong bối cảnh tìm kiếm bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình khó như "hái sao trên trời" hiện nay, làm thế nào ông duy trì được điều đó?

“Khi tuyển bác sĩ chuyên khoa, nếu nói phải tham dự “Hội thảo 750” và mỗi tuần một lần phải trực đêm đến 10 giờ, thì một số bác sĩ cũng do dự. Dù từng làm bác sĩ chuyên khoa ở bệnh viện đại học rồi chuyển sang đây, họ vẫn phải học bằng cách khám và phụ mổ trong 3–6 tháng. Nhưng chỉ cần tham dự Hội thảo 750 trong 1–2 năm là có thể trở thành bác sĩ chuyên sâu hơn bất kỳ ai trong lĩnh vực này. Ngoài ra, bác sĩ của chúng tôi có thể khám chữa bệnh và nghiên cứu hết mức theo lương tâm. Bệnh viện chúng tôi cũng cử đi đào tạo, bồi dưỡng ở mức tương đương giáo sư bệnh viện đại học.”

-Một số chuyên khoa như phẫu thuật thần kinh, chỉnh hình thường không dứt tranh cãi về khám chữa bệnh quá mức do chế độ incentive. Bệnh viện Yeson có chế độ incentive không?

“Tất nhiên là có. Nhưng chúng tôi không khuyến nghị điều trị không cần thiết hoặc có hại cho bệnh nhân, dù có thể kiếm được rất nhiều tiền. Thông qua hệ thống, chúng tôi kiểm tra phương án điều trị để ngăn những điều trị không giúp ích cho bệnh nhân. Chúng tôi cũng từng cho thôi việc bác sĩ từ chối điều này.”

Viện trưởng Kim nói: “Cho đến nay, chúng tôi vẫn không cho phép điều trị bằng tế bào gốc vì chưa thể kiểm chứng hiệu quả,” đồng thời cho biết “điều trị tiêm huyết tương giàu tiểu cầu tự thân (PRP) được cho phép thí điểm với chỉ định hạn chế, và sẽ quyết định hướng xử lý tùy theo kết quả.”

Những điều trị dựa trên bằng chứng như vậy xuất phát từ nguyên tắc ưu tiên bệnh nhân. Việc Viện trưởng Kim quyết tâm lập bệnh viện cũng là vì bệnh nhân.

Viện trưởng Kim Jin-ho (ở giữa) đang phẫu thuật. Ảnh= Bệnh viện Yeson
Viện trưởng Kim Jin-ho (ở giữa) đang phẫu thuật. Ảnh= Bệnh viện Yeson

Khi còn là bác sĩ nội trú, Viện trưởng Kim từng muốn theo ngoại lồng ngực và gần như “sống” trong khoa hồi sức tích cực suốt 2 tháng, nhưng đã dao động khi một đàn anh bác sĩ nội trú chuyên khoa ngoại lồng ngực nói: “Sống như anh có tốt không?”. Rồi nghe đàn anh khoa sản nói: “Chỉnh hình ngầu lắm!”, ông đổi hướng, tình nguyện vào khoa chỉnh hình của Bệnh viện Boramae và làm việc đến mức quên ngày đêm suốt hai tháng. Tuy nhiên, ông bị loại khỏi chương trình bác sĩ nội trú của Bệnh viện Đại học Quốc gia Seoul do trở thành “nạn nhân” của việc điều chỉnh chỉ tiêu một cách lúng túng. Để ổn định tinh thần, ông về quê Daegu thì nhận được lời cầu cứu SOS từ một đàn anh đang làm ở Bệnh viện Hyundai. Người đàn anh ấy gần như gục ngã vì phải một mình gánh tất cả bệnh nhân đổ đến liên tục do một đồng nghiệp rời đi. Đàn anh đó có danh tiếng hàng đầu về phẫu thuật nối bàn tay/ngón tay và được bệnh nhân vô cùng kính trọng. 

Chính lúc đó, Viện trưởng Kim Jin-ho quyết định sẽ lấy “phẫu thuật bàn tay” làm chuyên ngành sâu suốt đời. Sau khi hoàn thành nội trú tại Bệnh viện Đại học Quốc gia Seoul, ông làm trợ lý giáo sư tại Bệnh viện Sanggye Paik và khám cho dòng bệnh nhân bàn tay đổ đến không ngừng. Tối thứ Sáu tháng 5 năm 2002, ông khám bệnh đến khuya; vì có hẹn vào thứ Bảy nên ra ngoài, rồi nhận được liên lạc từ bác sĩ nội trú: “Có một bệnh nhân nữ ngoài 50 tuổi bị gãy xương cánh tay và bị cắt cụt ngón cái.” Trong lúc ông do dự có nên quay lại bệnh viện hay không, thì nhận được tin khoa phẫu thuật tạo hình sẽ điều trị. Phẫu thuật xương tay mới là ưu tiên, nhưng khi ông biết sau đó rằng bác sĩ tạo hình chỉ làm phẫu thuật nối bàn tay/ngón tay thì đã quá muộn. Day dứt tự trách “dù là cuối tuần cũng phải vào bệnh viện…”, ông trằn trọc mất ngủ và quyết định xây dựng một bệnh viện điều trị bàn tay một cách đúng đắn.

Viện trưởng Kim thuyết phục một đàn anh đang làm ở bệnh viện đại học tại Incheon và mở phòng khám chỉnh hình Yeson vào tháng 1 năm 2005. Nhưng ngày đầu chỉ có 15 bệnh nhân. Buổi tối nhìn thấy xe cộ qua lại nhiều nên ông tưởng là khu vực đông người, nhưng ban ngày mới biết đó là nơi hầu như không có người đi lại. Dù vậy, hai bác sĩ thay phiên trực đêm và dốc toàn lực cho mọi thứ. Đến tháng 6, số bệnh nhân đột ngột tăng vọt. Tại sao lại như vậy? Thắc mắc nhanh chóng được giải đáp: các giáo sư ở bệnh viện đại học lân cận sang Thụy Điển dự Hội Phẫu thuật Bàn tay Châu Âu (FESSH) và dặn dò rằng “nếu có bệnh nhân cấp cứu thì cứ gửi đến phòng khám Yeson”. Nhờ những bệnh nhân đến thời điểm đó, tiếng lành lan xa. 

Tuy nhiên, tiếng gào khóc của người nhà đi cùng một bệnh nhân bị cụt chân lúc ấy lại trở thành một “bậc đá” khác trong cuộc đời Viện trưởng Kim. Lẽ ra chỉ nên kết thúc bằng phẫu thuật cắt cụt, nhưng việc cố làm phẫu thuật nối lại đã gây họa. Ca mổ tưởng như thành công, nhưng ngày hôm sau tình trạng bệnh nhân xấu đi nhanh chóng, chức năng thận tụt mạnh và tim ngừng đập. Hai bác sĩ thay phiên hồi sức tim phổi, khó khăn lắm mới khôi phục được nhịp tim rồi chuyển bệnh nhân đến khoa cấp cứu của một bệnh viện đa khoa gần đó. 

“Tôi thấm thía rằng chỉ có nhiệt huyết thì không thể cứu được bệnh nhân. Để ứng phó có hệ thống với tình trạng cấp cứu, tôi tự nhủ phải tăng cường bác sĩ chuyên khoa gây mê - giảm đau và nội khoa để xây dựng hệ thống bệnh viện.”

Đồ họa= Phóng viên Yoon Sang-seon
Đồ họa= Phóng viên Yoon Sang-seon

Phòng khám Yeson đã “nhảy vọt” lên thành bệnh viện vào tháng 11 năm 2006, tức sau 1 năm 10 tháng kể từ khi khai trương, và khi đó cũng xây dựng trung tâm cột sống. Năm 2008 mở trung tâm khớp, năm 2010 mở trung tâm bàn chân… và tiếp tục mở rộng quy mô. Tính đến nay, bệnh viện đã phẫu thuật cho khoảng 140.000 người; vượt qua chứng nhận “cơ sở y tế được công nhận” của Bộ Y tế và Phúc lợi, đồng thời nhận chứng nhận bệnh viện chuyên khoa trong các lĩnh vực nối ngón tay và điều trị khớp; cũng được chọn là cơ sở y tế xuất sắc nhất về bảo hiểm tai nạn lao động.

Khi đến bệnh viện này, có thể cảm nhận tinh thần “bệnh nhân là trên hết” ở khắp nơi. Tầng 1 bố trí phòng chụp hình ảnh ở ngay trung tâm khu phòng khám để khi bệnh nhân đến bệnh viện có thể chụp X-quang nhanh và vào khám ngoại trú theo một lộ trình tối ưu. Hành lang khu phòng bệnh rộng tới 3m, rộng hơn nhiều so với các bệnh viện khác, nhằm để bệnh nhân có thể đi lại thoải mái. Phòng vật lý trị liệu ở tầng 3 đã mua thiết bị oxy cao áp đa buồng (multi chamber) đắt tiền. Ngoài các bệnh nhân được bảo hiểm chi trả như bàn chân đái tháo đường, phẫu thuật nối ngón tay, điều trị bỏng nặng…, thiết bị này còn hỗ trợ phục hồi cho bệnh nhân gãy xương bàn tay - cổ chân và bệnh nhân sau phẫu thuật. Thông qua cơ sở này, bệnh nhân bàn chân đái tháo đường của Bệnh viện Bucheon Sejong lân cận sử dụng thiết bị; và khi bệnh nhân của Bệnh viện Yeson phát sinh tình huống cấp cứu nặng, họ được điều trị tại Bệnh viện Sejong theo một hệ thống phối hợp điều trị. Đó là một “ý tưởng mở” xuất phát từ định hướng lấy bệnh nhân làm trung tâm.

Thiết bị oxy cao áp đa buồng (multi chamber) tại phòng vật lý trị liệu tầng 3 của Bệnh viện Yeson. Ảnh= Phóng viên Kim Hyun-joong
Thiết bị oxy cao áp đa buồng (multi chamber) tại phòng vật lý trị liệu tầng 3 của Bệnh viện Yeson. Ảnh= Phóng viên Kim Hyun-joong

×