Năm ngoái đầu năm, series phim Netflix “Trung tâm chấn thương nặng” do Ju Ji-hoon và Choo Young-woo đóng chính đã ghi nhận 11,9 triệu lượt xem trong tuần thứ 2 sau khi phát hành, vượt “Trò chơi con mực 2” với tỷ số gấp đôi và vươn lên hạng 1 toàn cầu.
Địa điểm quay chính là nơi ngoài đời thực cũng tiếp nhận các bệnh nhân chấn thương nặng được đưa đến trong từng giây phút nguy cấp: khoa cấp cứu của Bệnh viện Bumin Seoul, cơ sở cấp 1 trong hệ thống cấp cứu khu vực Gangseo và Yangcheon (Seoul).

Bệnh viện Bumin Seoul dù khi mới khai trương năm 2011 từng có tương lai không rõ ràng, nhưng là bệnh viện đã đứng đầu trong nhóm bệnh viện không thuộc đại học ở bảng xếp hạng “Bệnh viện tốt nhất thế giới” do tạp chí thời sự Mỹ Newsweek bình chọn, liên tiếp 6 năm từ 2023.
Trong giới y khoa, bệnh viện này càng thu hút sự chú ý khi tháng 9 năm 2020, tiến sĩ Jung Jin-yeob — người từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc và Giám đốc Bệnh viện Đại học Quốc gia Seoul tại Bundang — đến nhận nhiệm vụ Giám đốc Y viện.
Ông Jung vốn nổi tiếng là chuyên gia chỉnh hình nhi khoa, nhưng đồng thời còn được biết đến như một “bậc thầy hài hước”, như thể kết hợp khả năng nói chuyện duyên dáng của tiến sĩ Ha Kwon-ik — “cây đại thụ của y học thể thao” từng làm Giám đốc Bệnh viện Samsung Seoul và Giám đốc Bệnh viện Đại học Chung-Ang — và tiến sĩ Sung Sang-cheol, người từng làm Chủ tịch Hiệp hội Bệnh viện Hàn Quốc và Giám đốc Bệnh viện Đại học Quốc gia Seoul.
Trùng hợp là năm 2023, tiến sĩ Ha Yong-chan — học trò xuất sắc của tiến sĩ Ha Kwon-ik — gia nhập, đang đưa bệnh viện này trở thành “thánh địa y học thể thao” chuyên chăm sóc các vận động viên đội tuyển quốc gia đẳng cấp EPL-MLB-PGA. Đây là bệnh viện được chỉ định chính thức của giải bóng ném H League, đồng thời đang theo dõi và chăm sóc CLB bóng chày chuyên nghiệp Kiwoom Heroes, đội tuyển quốc gia trượt băng tốc độ cự ly ngắn, và golfer chuyên nghiệp Ok Tae-hoon … Bệnh viện đã triển khai hệ thống “VALD” — thiết bị đẳng cấp cao nhất được các CLB hàng đầu tại Giải Ngoại hạng Anh (EPL) và Giải bóng chày Nhà nghề Mỹ (MLB) sử dụng để giám sát thể chất vận động viên — nhằm chăm sóc từ lứa trẻ đến đội tuyển quốc gia.
Tiến sĩ Ha Yong-chan gần đây đã thành công thực hiện phẫu thuật thay khớp háng toàn phần bằng cách ứng dụng robot phẫu thuật sản xuất trong nước lần đầu tiên tại Hàn Quốc. Đây là việc mở rộng phạm vi robot phẫu thuật nội địa vốn chủ yếu dùng cho khớp gối sang đến khớp háng, đặt dấu mốc cho hợp tác y tế - công nghiệp.
Bệnh viện Bumin Seoul ra đời từ Nhóm Bệnh viện Bumin (Quỹ Y tế Indang), có trụ sở gốc tại Busan. Chủ tịch Hội đồng quản trị, ông Jung Heung-tae, cho biết: “Tôi muốn phát triển Bệnh viện Bumin thành một bệnh viện đẳng cấp thế giới để mang đến cho bệnh nhân những kỹ thuật y khoa tốt nhất, nhưng không thể đưa các bác sĩ từ Seoul về”; “vì thế tôi xây một bệnh viện tại Seoul với cơ sở vật chất đẳng cấp cao nhất và chiêu mộ những chuyên gia hàng đầu”. Khi đó, quận Gangseo (Seoul) dù có dân số đứng thứ ba, nhưng số nhân lực y tế tại các bệnh viện tuyến trên và bệnh viện đa khoa tính theo đầu người chỉ bằng 1/10 so với quận Gangnam.

Tiền thân của Bệnh viện Bumin bắt đầu từ tháng 5 năm 1985 tại Seodong, quận Geumjeong, Busan, với bảng hiệu “Phòng khám Chỉnh hình Jung Heung-tae”. Ông Jung nói: “Tôi chỉ tập trung nghĩ từ góc độ bệnh nhân và đưa ra kết quả điều trị hài lòng dựa trên chẩn đoán chính xác”. Khi nhận được niềm tin của bệnh nhân, mọi thứ khác sẽ tự nhiên tháo gỡ. Tiếng lành đồn xa rằng vị bác sĩ trẻ vừa thân thiện vừa giỏi nghề, khiến bệnh nhân đổ về ngày càng đông.
Bốn năm sau, năm 1989, cơ sở được mở rộng và chuyển đến Deokcheon-dong, quận Buk. Khu vực này khi đó còn hoang vắng, giá đất rẻ nhưng có nhiều kế hoạch đô thị đa dạng sắp triển khai, nên được đánh giá có tiềm năng tương lai. Tên cũng đổi thành “Chỉnh hình Bumin”, với ý nghĩa “bệnh viện của người dân Busan”.
Với một phòng khám tư, việc đưa vào sử dụng máy chụp cắt lớp vi tính (CT) hiện đại là một bước đi đột phá. Bệnh viện phân tích kỹ nhu cầu của bệnh nhân, chia thành các chuyên khoa như tay, chân, thắt lưng … để điều trị, nên bệnh nhân không chỉ từ khu vực Bắc Busan và Tây Busan, mà còn từ Yangsan, Gimhae … đổ về tìm đến “bệnh viện mát tay”.
Đi theo con đường chuyên môn hóa khiến mức độ hài lòng của bệnh nhân tăng đáng kể. Ngay cả trong khủng hoảng tài chính IMF, bệnh viện vẫn thành lập Viện Nghiên cứu Sức khỏe Cột sống và Viện Nghiên cứu Y học Khớp, đồng thời không tiếc đầu tư cho đội ngũ y tế. Tuy nhiên, cũng rõ ràng rằng không thể chỉ nhìn vào xương và khớp. Bởi trong quá trình điều trị chỉnh hình, nhiều bệnh nhân cao tuổi than phiền về các biến chứng nội khoa như tăng huyết áp, đái tháo đường, bệnh tim mạch …
Ông Jung Heung-tae đi đến kết luận rằng “chỉ chữa khớp giỏi thì mới là nửa vời về y thuật”, và đã xây dựng một bệnh viện đa khoa. Bằng cách đặt cột sống và khớp làm trung tâm, kết hợp thêm nội khoa, thần kinh và tim mạch, bệnh viện hiện thực hóa chăm sóc toàn diện. Ông Jung tóm tắt điều này thành: “Chuyên môn phẫu thuật thì hẹp và sâu (Specialized), còn mạng lưới an toàn nội khoa thì rộng và vững (Comprehensive)”.
Năm 2003, khi đạt hạng 1 trong khảo sát nhận biết thương hiệu cơ sở y tế tại khu vực Busan và Gyeongnam do Gallup Korea thực hiện, Bệnh viện Bumin đã vươn lên một bậc thành bệnh viện đa khoa. Năm 2008, khi thành lập Quỹ Y tế Indang với ý nghĩa “khoảng sân ban phát nhân thuật”, bệnh viện khai trương Bệnh viện Bumin Gupo; và năm 2011, cuối cùng cũng tiến ra Seoul.

Ông Jung muốn xây dựng một bệnh viện hàng đầu để bệnh nhân từ khắp cả nước tìm đến. Bắt đầu từ việc cử đội ngũ y tế đến Viện Nghiên cứu Cột sống Memphis (Mỹ) và Bệnh viện Graz (Áo) năm 2005, ông đã tìm kiếm câu trả lời từ nước ngoài.
Năm 2014, trên “radar” của Bệnh viện Bumin xuất hiện HSS (Hospital for Special Surgery) — bệnh viện trực thuộc Đại học Cornell, được xem là đỉnh cao thế giới trong lĩnh vực khớp nhân tạo và y học thể thao. Nơi đây cũng nổi tiếng là bệnh viện quy tụ nhiều bác sĩ điều trị và phục hồi chức năng cho các vận động viên bóng chày chuyên nghiệp Mỹ như New York Yankees và New York Mets.
Tháng 1 năm 2005, trong chuyến thăm HSS và CMC (Center for Musculoskeletal Care) tại New York, ông Jung đã đề xuất hợp tác với HSS. HSS đã cử đội thẩm định sang Hàn Quốc, khảo sát Seoul và Busan, sau đó đánh giá đạt tiêu chuẩn. Năm 2015, Nhóm Bệnh viện Bumin trở thành thành viên đầu tiên tại châu Á của HSS Global Orthopedic Alliance.
Trọng tâm của hợp tác không phải là kỹ thuật phẫu thuật. Ông Jung nói: “Ngay khi đó đã có nhiều nhận xét rằng kỹ năng tay nghề của bác sĩ Hàn Quốc đã ở đẳng cấp thế giới”, và “thứ chúng tôi thiếu là lộ trình lâm sàng chuẩn hóa (CP, Clinical Pathway)”. Điều họ muốn là chuẩn hóa toàn bộ quy trình từ khi bệnh nhân nhập viện đến khi xuất viện, và “cấy ghép” một cấu trúc ra quyết định dựa trên dữ liệu phù hợp với thực tế Hàn Quốc.
Bệnh nhân cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong quản lý đau. Việc phục hồi chức năng đi bộ trở nên khả thi ngay trong ngày phẫu thuật hoặc từ ngày hôm sau. Những câu nói như “Không đau như tưởng tượng và đi lại được nhanh thật đáng ngạc nhiên” liên tục vang lên từ nhiều giường bệnh.
HSS hằng năm đến thăm và đánh giá Bệnh viện Bumin, còn đội ngũ y tế Bumin cũng mỗi năm đều đến HSS để tiếp tục học hỏi. Ngay cả hiện nay, khi đã hơn 10 năm trôi qua, đối tác tại châu Á của HSS vẫn chỉ duy nhất là Bệnh viện Bumin. Không có ở Nhật Bản, không có ở Trung Quốc, không có ở Hong Kong, cũng không có ở Singapore. Bởi không dễ tìm được đối tác đáp ứng “tầm mắt” của HSS.

Bệnh viện Bumin giờ đây đã phát triển thành một nhóm bệnh viện với mạng lưới kết nối 6 cơ sở trên toàn quốc và 1 trung tâm khám sức khỏe tổng quát cao cấp. Ba cơ sở Bumin Busan, Bumin Seoul và Bumin Haeundae đều là “bệnh viện chuyên khoa khớp” do Bộ Y tế và Phúc lợi Hàn Quốc chỉ định, đồng thời là bệnh viện đa khoa. Hơn nữa, đây còn là “bệnh viện đa khoa tuyến 2 toàn diện” đóng vai trò bệnh viện trụ cột khu vực.
Ngoài ra còn có Bệnh viện Bumin Gupo (phục hồi chức năng - dưỡng lão), và Bệnh viện Bumin Myeongji (Myeongji-dong, quận Gangseo, Busan, đang xây mới) dự kiến khai trương nửa đầu năm 2028 với 500 giường bệnh.
Điểm trụ cuối cùng của mạng lưới Bumin là Jeju. Bệnh viện đang chuẩn bị cải tạo khu đất và tòa nhà của Bệnh viện Quốc tế Nokji — nơi đã trôi nổi lâu năm vì tranh cãi về bệnh viện vì lợi nhuận — sau khi trúng đấu giá thông qua hình thức phát mãi. Đó là “Bệnh viện Quốc tế Bumin Jeju”.
Khi “vành đai y tế” Seoul-Busan-Jeju được hoàn thiện như vậy, Bumin sẽ có một sân khấu để thiết kế cả trải nghiệm cho bệnh nhân toàn cầu. Tuy nhiên, ông Jung Heung-tae nhấn mạnh: “Mục tiêu không phải là tăng số lượng bệnh viện”, và “điều quan trọng là mỗi bệnh viện trở thành một trung tâm chịu trách nhiệm về sức khỏe của địa phương, và thông qua mạng lưới y tế liên kết hữu cơ, đề xuất một tiêu chuẩn mới cho y tế Hàn Quốc”.

Bước sang thập niên 2020, trí tuệ nhân tạo (AI) và y tế số cũng đang được tích hợp thêm. Bệnh viện Bumin là bệnh viện đa khoa thông thường đầu tiên tại Hàn Quốc triển khai EMR của Ezcaretech vốn được các bệnh viện đại học sử dụng. Gần đây, từ tự động hóa hồ sơ y khoa dựa trên AI tạo sinh, mô phỏng AI trước phẫu thuật, đến giám sát kỹ thuật số sau khi xuất viện, bệnh viện cũng đang đưa vào ứng dụng nhiều công nghệ mới. Ông Jung nói: “Mục tiêu không phải là bản thân công nghệ, mà là nâng cao trải nghiệm của bệnh nhân và mức độ tập trung của đội ngũ y tế”, đồng thời nhấn mạnh: “Để nâng cao mức độ hài lòng của bệnh nhân, không thể không chủ động nghiên cứu và triển khai công nghệ, dịch vụ”.
Triết lý “lấy bệnh nhân làm trung tâm” của ông Jung cũng thể hiện rõ ngay trên mặt ngoài tòa nhà Bệnh viện Bumin Seoul. Bệnh viện được xây trên nền một cây xăng cũ, được trồng đầy hoa cỏ, và thiết kế để bệnh nhân ngồi trong phòng khám có thể nhìn thấy cây xanh qua cửa sổ phía sau lưng bác sĩ.
Đặc biệt, các cửa sổ kính trên một mặt ngoài tòa nhà được thiết kế thụt vào theo dạng “ㄷ”, để dây thường xuân leo lên như một tấm rèm, giúp bệnh nhân trong phòng bệnh có thể ngắm khung cảnh bên ngoài qua lớp dây leo. Ý tưởng đó nhằm để những người nằm trên giường bệnh lạnh lẽo có thể tạm thời tìm được sự an ủi khi nhìn thấy thiên nhiên, và muốn tạo nên một “bệnh viện thoải mái đến mức không muốn về nhà”.
